Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

Kể

Khi vừa vào thành phố, nó vẫn mặc bên ngoài một lớp áo khoác mỏng. Nó dừng tạm bên đường, gọi cho một người bạn cũ để cùng nhau kéo vali lên dốc đồi nơi bạn nó ở. Cái nóng làm nó đổ mồ hôi. Những tuần ở nhờ, nó cũng ngại lắm. Sau bao lần tìm kiếm chỗ trọ, nó chọn cho mình một căn phòng nhỏ xíu có hai cửa sổ trong một ngôi nhà cũ. Mùi gỗ nhứt mũi. Mỗi lần đi, sàn kêu cọt kẹt. Mỗi tối, nó đều nghe tiếng chuột chạy ở căn bếp kế cạnh. Mỗi sáng, nó mở cửa sổ đón nắng vào. Mùa hè nóng, ruồi bu đầy. Mùa đông lạnh, nó thôi mở cửa sổ mà cái rét vẫn len được vào phòng. Để tiết kiệm tiền máy sưởi, ông chủ nhà cho nó mấy cái chăn cũ. Nó vứt đấy tứ tung giữa đống sách và vật liệu làm mô hình.

Nó lọ mọ đi học. Sau vài tuần đầu tiên, năm mươi người trong lớp bỏ cuộc. Sau năm thứ nhất, khoảng ba mươi phần trăm sẽ vào năm hai. Cái sự chọi nhau khiến cho con người ta dễ, thứ nhất, nản lòng; thứ hai, tự phụ; thứ ba, ganh ghét nhau: lúc nào cũng phải nghĩ rằng mình đặc biệt, lúc nào cũng phải nghĩ rằng mình trên cả thảy. Người ta nói xấu về nhau không nghỉ. Người ta đạp lên nhau để gồng mình với mớ projects đòi hỏi phải căng hết mọi nơ rôn thần kinh, căng hết những đêm trắng cùng những lon nước tăng lực để mày mò thiết kế, làm mô hình, vẽ vời, dựng hình, render rồi dàn trang, căng hết những cái miệng để thuyết trình về chúng; để rồi ngã phịch ra ghế mỗi lần kết thúc, mắt nhòa chân đi không vững. Ngày hôm sau lại đổi kiểu tư duy để đọc sách viết báo cáo phịa chữ về một cái nhà chết tiệt nào đó, rồi lại cặm cụi bấm máy tính cho một bài vật lý khô khan, và rồi lại làm toán về cấu trúc công trình với những thanh kết cấu giàn nhàm chán. Xong hết mọi việt, bọn nó thường tự cho cái quyền cười nhạo lên những ngành học khác. Nó luôn cố giữ mình, nhưng sự mệt mỏi không khỏi làm cho nó đôi khi phải, thứ nhất, nản lòng; thứ hai, tự phụ; thứ ba, ganh ghét nhau. 

Nó phải lòng Chị. Chị nhỏ con tóc vàng, chuẩn bị tốt nghiệp, là người tutor nhóm nó cho một cái project đáng chán. Nó muốn gây ấn tượng với chị. Bằng cách vượt qua khỏi cái khuôn khổ của cái bản chỉ dẫn ban đầu nhàm chán để làm ra một thứ gì đó không giống ai, nó té chổng vó vào đoạn cuối khi thời gian trở nên hạn hẹp và những lý giải cho cái không giống ai ấy không đủ. Trước đó, nó luôn tự hào rằng nó luôn có những projects lạ lùng và 'trừu tượng. Nó thất bại lần này vì đã cố để làm hài lòng chị quá. Nó đâm đầu vào những suy nghĩ ray rứt, u mê và sầu thảm. Sau cùng, sự chạm mặt nhau trở nên khó xử. Nhưng nó vẫn cố để được chạm mặt nhau trong những nỗ lực gàn dở. Đó là một cảm giác khó chịu. 

Đêm cuối cùng ở thành phố, nó không mặc áo khoác đi lòng vòng nữa. Nó ngồi cafe với một người bạn. Nó ngồi bar uống bia với những người bạn. Nó tụ tập xem phim vào lúc 12 giờ tối, rồi tạm biệt lẫn nhau. Nó thức suốt đêm đó. Mặc kệ, nó vẫn thường ít ngủ.