Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012

27/10/2012


Tôi muốn đến ngồi ở một quán café mà ở đó mùa xuân trông ra rộn ràng nhất. Cái cây sau nhà mùa đông trụi lá, cộc cằng; chớm xuân đổ rạp hoa trắng xuống nền đá và giữa xuân thì xanh rợn người. Đài báo tuyết sẽ rơi trắng thành phố, nhưng trông mãi chỉ thấy xám xịt mưa và gió. Lê mình lên từng đoạn dốc chỉ để thấy gió cuốn quanh mình.

Tôi muốn đến ngồi ở một quán café mà ở đó mùa xuân trông ra rộn ràng nhất. Dạo này café chẳng mấy khi. Vị chợm đắng len chua của chúng không tài nào nếm được. Gần hết xuân nắng và mưa chen vào nhau. Mặt trời lặn lúc tám giờ tối. Nhiệt độ tối đa 17 độ. Ngày nào cũng như nhau trong một thói quen đều đặn chán ngán sau khi mọi thứ học hành đã đường hoàng chấm dứt. Chỉnh đốn lại phòng ốc cho ngăn nắp; vò giấy vụn vứt đi. Ăn uống trông chờ vào lò vi sóng. Thi thoảng nấu cơm rồi để đó, rồi đổ đi.

Tôi muốn đến ngồi ở một quán café mà ở đó mùa xuân trông ra rộn ràng nhất. Mùa xuân bắt đầu bằng những đêm trắng cùng Bò Cụng và những điếu thuốc cuộn dang dở bị vứt vào chai nước Lipton cũ. Mùa xuân dở dang với những đợt hiềm khích không nói thành lời với bọn Kiwi cùng nhà. Anh bạn người Úc phòng trên học làm nhạc sĩ và thành thạo tiếng Đức chuẩn bị bay sang Berlin hội hè. Khi đã quen nhau, chúng tôi hay ngồi ở khoảnh sân sau nói chuyện. Anh bảo, anh đã từng nấu ăn cho anh chàng nam chính trong Goodbye Lenin hồi anh còn làm đầu bếp ở Đức. Anh bảo, Berlin là một chốn thập cẩm với đủ loại người, đủ màu da. Anh bảo, giờ này Berlin chớm đông, lạnh và trời tuyết rơi. Anh bảo, anh đã từng ở London hai tháng nhưng anh không thích London vì nó là một chốn hỗn loạn.

Tôi muốn đến ngồi ở một quán café mà ở đó mùa xuân trông ra rộn ràng nhất. Hôm nay cuối xuân, trời nhiều mây, ba giờ chiều 16 độ. Tôi đương ngóng vọng vào hạ.