Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

Lảm nhảm

Chả biết cái bài viết của mình và cậu Dương nộp đăng cái báo Điện ảnh gì gì đó dc cậu ấy edit xong xuôi chưa.Lâu gần chết đi dc.

"Bọn trẻ đang nhìn vào chúng ta",đó là tên bài viết,nêu ra những vấn đề của giới trẻ dc biểu hiện trong Phim ảnh : bao gồm 4-5 phim thì phải.Vừa sực nhớ ra,mình cũng vừa hòan thành cái truyện ngắn nói về giới trẻ của mình,cũng dc vài ba trang tập.Ngắn,lủng củng và ngây thơ.Nói về sự trống rỗng nơi tâm hồn.

Sau đó lại qua một truyện khác nói về số phận của một kẻ đi săn hổ,nơi đó hắn nhớ lại quá khứ bế tắc của mình.Mọi chuyện dường như đi sai quỹ đạo của nó.

Rồi lại nói về một đứa trẻ muốn chết nhưng không dc.Truyện này chưa hòan thành.Mọi thứ chỉ dc viết dựa vào cảm xúc + ý tưởng vụn vặt trôi qua trong đầu.Chưa định hình dc gì cả.Chỉ viết chơi chơi để sau này edit lại chưa muộn.Vui vậy mà.

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Vừa viết xong 2 truyện ngắn.Thấy cũng tạm dc.

Hoàng tử Bé



Đọc Hòang tử Bé của Bùi Giáng dịch.Phải nói Bùi Giáng dịch quá 'bay' và 'phiêu',như mọi bản dịch khác của ông.Bùi Giáng dịch rất 'mộng',một cái nhìn ngây thơi và non nớt tuổi trẻ con dc bộc lộ hết qua từng câu chữ.Đôi lúc ông thêm nhiều từ loằng ngoằn và lạ.

Truyện dành cho trẻ em ư ? Tôi ko nghĩ thế đối với Hòang tử bé,bởi vì nó quá chất chứa.Ngụ ngôn triết lý dc dàn trải khắp những trang viết ít chữ nhiều hình.Cái tâm hồn thâu thẳm và bí hiểm của con người dc nhìn nhận dưới ánh mắt trẻ thơ hết mực bay bổng và đáng yêu.

Người lớn.Là một thứ gì đó khó hiểu và kì quặc trong thâm tâm của Hòang tử bé.Một ông vua cai quản vùng trời ko người sống,đơn độc và cô quạnh.Một gã khoe khoang dù ko có ai nhìn nhận.Một gã nghiện rượu tự dối lòng với bản thân để tìm lí do uống rượu.Một gã kế tóan suốt ngày tính tóan số sao mà hắn nghĩ là hắn sở hữu - cho dù điều đó ko có nghĩa lý gì cả,ko có lợi lộc gì cho hắn và số sao cả - để mặc bao chuyện trôi đi với đời.Một người thắp đèn ko lố bịch vì lo lắng cho một thứ ngòai bản thân mình....

Cứ thế,Hòang tử bé gặp bao nhiêu lọai người.

Truyện châm biếm đủ điều.Từ một nhà thiên văn Thổ Nhĩ Kì ko dc đếm xỉa khi bận đồ xấu xí cho đến cách nhìn nhận một vấn đề gì đó dựa vào đâu.

Truyện chống đối người lớn và cả thế giới này.Có thấy buồn ko khi nghe cậu nói 'Hành tinh này sao mà kỳ cục thế.Nó khô đét nhọn hoắt đắng cay,nó đìu hiu chát ngấm'.

Và nhiều tríêt lý nhỏ nhắn về cuộc đời,về con người,về thế gian này dc gởi gắm khắp từng trang sách,từng mẩu chuyện nhỏ mà e rằng ngay cả người lớn cũng khó có thể nhận ra hết dc.

'Chẳng bao giờ người ta hài lòng với nơi chốn mình đương ở.' 'Chỉ có lũ trẻ là biết cái điều chúng đang tìm kiếm.Chúng tiêu phí thì giờ vào một con búp bê giẻ rách và con búp bê trở thành hệ trọng và nếu người ta cướp giựt đi,thì chúng khóc lóc.'

'Chính cái thời giờ chú đã tiêu hao mất đi với đóa hồng của chú, chính nó đã làm đóa hồng của chú trở nên xiết bao hệ trọng đối với chú'


'Cái gì làm nên vẻ đẹp của chúng,cái đó vô hình'

Truyện lạ lùng,thơ mộng và u uẩn.Sầu lắm,ngay cả khi bản dịch của Bùi tiên sinh đã khiến cho tác phẩm sinh động và hóm hỉnh hơn biết dường nào.Nhưng,nó vẫn mang cái sầu sâu thẳm.Cái sầu trong lòng người.

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2009

Astro boy

Vừa xem Astro Boy về.

Chưa xem nguyên tác của bác Tezuka nhưng thấy phim khá,lồng một vài triết lý nhỏ nhỏ vào làm cho cả người lớn và con nít đều thích...Nhân vật sống động,có hồn.Nội dung có phần hơi rời rạc có vẻ vì chắp nối từ manga của bác Tezuka.Bắn nhau cũng khá.

Phim thích hợp để xem trong gia đình

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2009

Rosemary's Baby


Xem Rosemary's Baby.Phim kinh thật,ko phải về mặt máu me hay ma cỏ gì cả,mà là do cái không khí và feeling mà Polanski mang lại.

Phim dài và hơi lê thê đối với nhiều người.Cái góc nhìn trông có vẻ dửng dưng và thững thờ mà Polanski mang lại tạo ra một nỗi sợ thường trực nơi người xem.Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp ? Mọi thứ có nghĩa gì ? Mọi chuyện dường như ko dc giải quyết cho đến khi cái kết đột ngột đập đến và làm chúng ta ngạc nhiên đến vô cùng.

Phim có thể dc tạm định nghĩa là một phim 'kinh dị tâm linh',hay 'tâm lý' nhỉ ? Những tiếng động phát ra từ bức tường,những mối băn khoăn và ngờ vực,những cái chết thình lình.Cái mạch phim dài và chậm chạp dường như tô điểm cho những khung cảnh đáng sợ đó ám ảnh vào đầu bạn sâu hơn và nghẹt hơn.Lạ lùng và dị thường,Rosemary's Baby quả là chỉ có Polanski mới làm ra dc.

Cảnh Rape của Satan quả là ấn tượng.Cảnh cô nàng trở nên điên dại cũng quả là ấn tượng.Sự dằng xé trong tâm cảm cô nàng làm ta cũng phải tự hỏi : Cái quái gì đang xảy ra ? Phù thủy có thật ko hay chỉ là sự tưởng tượng trong trí óc cô nàng ? Cách mà Polanski xây dựng tình huống và mạch phim thật quái lạ.Cứ như ta đang đi trong một hành lang dài tối tăm ,tối mãi,kinh sợ mãi mà chưa đến chổ rẽ.Ta đang run rẩy đấy,nhưng có cái gì ẩn nấp đâu đó trong bóng tối ko ? Ta cứ tự hỏi và tự trả lời trong khi mồ hôi rơi rụng.Đầu bạn cứ căng lên để suy nghĩ trong suốt bộ phim.Đó là cách mà Polanski dùng để tạo nên cái theme cho tòan bộ phim.

Và cái kết,cô nàng đung đưa cái nôi đen đúa chứa đứa con Satan,ta thấy u ám và đen tối dc đẩy cao đến tận cùng.Và tiếng hát cất lên,dai dẳng và dằng vặt.

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2009

No-man

Hôm nay nghe thử vài track của No-man,một project khác của Steven Wilson,cộng tác cùng Tim Bowness.Phải nói là thứ âm nhạc dáng dấp Art-Rock,Prog-Rock pha lẫn Psychedelic Rock này nghe khá mệt và đòi hỏi người nghe một sự kiên nhẫn.Giọng hát của Tim không bộc lộ quá nhiều cảm xúc,nghe trầm và mệt mỏi nhưng khá hấp dẫn và phù hợp với chất nhạc của No-man.Steven thì vẫn thế.

Nhiều bài nghe u ám và chán chường ko chịu nổi.Tiếng Bass phá phách và guitar cô độc đồng hành với nhau,cùng với tiếng drum dường như ko có gì đặc biệt tạo nên một bầu không khí cô quạnh xung quanh bạn.

Tuy nhiên,vất vưởng đâu đó trong đống Albums,EPs của No-man vẫn có những khúc ca tươi vui và hiền hậu,nhưng đó chỉ là một dạng thức khác của những nỗi niềm day dứt khó có thể rũ bõ.

Tôi thích Wherever There Is Light,bởi vì nó quá đẹp.



Tôi yêu Pigeon Drummer bởi vì tính điên dại và u ám trong đó.



Tôi thích Pretty Genius bởi vì cái không khí chán chường đến chảy nước mắt.Một chút âm hưởng Jazz (theo tôi) cũng khá thú vị.Tiếng bass lạ lẫm hoà quyện với dòng chảy của nước mắt bạn.



Tôi mến Back When You Were Beautiful vì cái lyrics và nền nhạc nhẹ như bâng.



No-man.Art-Rock là thế sao.Những thời gian ít ỏi dành cho No-man rất đáng giá.Nghe No-man và lắng nghe thời gian trôi.Trong một đêm dài.

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2009

Inside the City of Glass

Lảm nhảm và chán ngán.Viết thử một kịch bản video clip xem nào.

Inside the City of Glass


00:00 – 00:05 : tiếng guitar vang lên lạnh lùng

Một chiếc đồng hồ với hay cây kim va chạm,đâm xéo nhau và quay với một tốc độ chóng mặt.

00:06-00:18 : tiếng nhạc vẫn lập đi lập lại những câu cú của số phận

Một người (ko rõ giới tính-khuôn mặt bị mờ đi-dơ bẩn,nhớp nhúa) ngồi bệt trên đất (nền dơ bẩn) gật gù theo tiếng guitar,cú gật cũng nhanh và chóng mặt như hai cây kim đồng hồ.

00:19-00:26 : vẫn lập đi lập lại.

Tòan cảnh,người đó đứng dậy,đi ra một cánh cửa (bên cạnh là cửa sổ) và nắm tay vào lan can (lan can dơ bẩn).Ruồi đậu trên cánh cửa sổ.Nó nhấp nháy cánh,chực bay đi.

00:27-00:35 : có một tiếng guitar the thé làm nền ở phía sau nhạc.

Cảnh người đó (mặt vẫn mờ) cào cấu lấy bức tường bên trong cánh cửa (hiện hình cửa sổ phản chiếu thực tại).Máu chảy ra từ bức tường.

00:36-01:10 : tone nhạc thay đổi.Phiêu du hơn.

Người đó bị kéo đi khỏi bức tường vấy máu.Trong khi những tiếng bass và guitar cứ phiêu du trên nền nhạc.

Ta thấy khung cảnh thay đổi,người đó thấy chính mình trong gương (đặt dựa vào góc – căn phòng khác).Nhìn vào gương nhưng ko thấy ai.Chỉ thấy những hình ảnh mờ đục của quá khứ (học hành,hôn hít người yêu,cãi vã,giết người,trốn tránh,…..Hình ảnh chạy trốn dc nêu bật lên – quay bước chân vội vã,khuôn mặt hốt hỏang.)

01:11-01:19 : nhạc nổi dậy.

Người đó cào cấu khuôn mặt của mình,ngơ ngát nhìn rồi bỏ chạy.

01:20-01:36 : tiếng guitar vòng quay số phận.

Người đó chạy khỏi căn phòng,mở cửa và rơi vào khỏang không đen mịt.La hét (ko lên tiếng) tay chân múa mây quay cuồng.

01:37-01:46 :

Đen mịt.Màn hình mờ đục và nhễu.Những giọt máu chảy ngược từ khỏang không lên cánh cửa.

01:47-02:02 : nhạc đập thình thình như nã súng vào ngực.

Quay lại căn phòng ban đầu,với chiếc đồng hồ.Người đó ngồi khịu tay lên gốc,mặt cúi gầm.Máu và nc mắt chảy từ trong mi mắt,rơi từng giọt theo từng tiếng guitar nện xúông.

02:03-02:20 : nhạc du dương.

Từng tiếng guitar thánh thót rồi nện xuống là từng giọt máu rơi.

02:21-hết:

Nhạc chỉ có một giai điệu chung.

Đầu tiên,nghe tiếng kính rơi (trên nền guitar nện xuống).Máu rơi nhanh hơn (trên nhịp của guitar)

Sau đó vài giây,ta quay lại người đó.Đã đứng dậy.Mặt vẫn mờ.Thân xác chuyển động điên dại và liên tục,nhanh và vật vã.Người đó nhảy xuống lan can.Khi nhảy,chuyển động máy quay chậm để lia vào mặt của nhân vật,ta thấy khuôn mặt dần dần hiện rõ khi gần xuống đất.

Nhạc fade out là lúc người đó chạm đất.Máu chảy.

Những giây cuối cùng ta lại quay cảnh chiếc đồng hồ chạy tréo nhau với tốc độ khủng khiếp như cảnh đầu.Hết.

Không khí clip đen tối,mờ mịt sao cho làm người xem chóng mặt trc từng chuyển động.Effect blur và làm nhễu khung hình nhiều.Tone màu đen đỏ chủ đạo.Khung hình trắng xóa ở những cảnh ngòai trời.

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

18/11/2009

Hôm nay tụi trong lớp làm 20/11.Trò và cô đều vui.

Mấy hôm nay ngồi nghe Night Is The New Day,thấy nó vẫn thiếu thiếu một cái gì đó.Cảm xúc.Hay là sự gắn kết giữa từng track.Album mới nhiều bài nghe nhạt tọet.Ko có điểm nhấn.Ko có cảm xúc.Ko có dc sự ấn tượng.

Lyrics ngẫm đi ngẫm lại vẫn dở.Dài dòng và vô nghĩa.Nó ko làm ta rùng mình theo từng chữ nữa.Jonas ơi.Đừng cạn ý tưởng chứ.Katatonia còn một con đường dài phía trc.

Night Is The New Day là một buớc lùi của Katatonia.

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2009

The Dark Side of the World


Anathema vốn dĩ đã là một band Doom Metal điển hình,nhưng họ dần dần đã :

"As I drift away ... far away from you ...."

như họ đã hát trong Regret,một khúc ca tự dằn vặt và đau thương.Con đường sau này của họ cũng lằng nhằng ko kém Katatonia.Cả hai đều tự đổi mới thứ âm nhạc của họ,khiến cho ta ko khỏi ngạc nhiên khi lắng nghe Album đầu tay và Album mới nhất của họ.

Anathema là một band nhạc Anh,đúng thế.Giọng ca lãng đãng đậm mùi xứ sở Ăng lê có thể làm mủi lòng bất cứ linh hồn nào.Từ những tiếng thầm thì trong Lost Control cho đến tiếng thét đầy áp lực trong Pulled Under At 2000 Metres A Second,nghe não cả lòng.

Họ thay đổi.Họ thay đổi lắm cơ..Cái vỏ Doom Metal đã mất,thay thế vào đó là Atmospheric Rock.Nhưng thứ âm nhạc trìu mến mà nã từ từ những phát súng vào đầu vẫn hay lắm đấy chứ.Cái atmosphere đó ko điên như Katatonia hay u ám như My Dying Bride.Âm nhạc của Anathema cho ta nhớ lại Pink Floyd,cháy âm ỉ,văng vẳn đâu đây mà ko rõ là nằm ở chốn nào.Một thứ không khí rất riêng và đặc trưng cho họ.

So sánh với Katatonia hay My Dying Bride,Anathema là thứ âm nhạc dễ ngấm và dễ làm ta bật khóc nhất.Anathema chơi cho những tâm hồn mỏng manh và dễ bị đỗ vỡ.Từ những tiếng key thật sự đè nén cho đến tiếng guitar thăm thẳm đáy lòng.

Họ hay bộc lộ cảm xúc một cách chân thật và đơn giản,đôi chút điệu đà cho từng câu chữ.Họ hát về bản thân,về trắc trở cuộc đời,về tình yêu,về hòai niệm,về tuyệt vọng....

And the times when we were young
When life seemed so long
Day after day
You burned it all away

We are just a moment in time
A blink of an eye

It's been a long cold winter without you
I've been crying on the inside over you
Just slipped through my fingers as life turned away
It's been a long cold winter since that day

Đối với họ,cuộc đời chỉ là một làn gió thóang qua,cuốn theo bao số phận.


Katatonia là một band nhạc khác,cũng xuất phát từ Doom Metal rồi qua bao đưa đẩy,họ đến với một thứ âm nhạc khác hẳn,một thứ âm nhạc pha trộn và hỗn tạp mà ta có thể gọi chung chung là Depressive Rock.Họ extreme hơn Anathema một chút,underground hơn một chút,và điên hơn một chút.Đối với họ,cuộc đời là một mớ hỗn độn chắp vá chằng chịt với nhau ko rõ đường ra,một thứ mê cung sâu thẳm trong tâm hồn con người.

Nghe Anathema đôi lúc thấy đời buồn hơn tí.Nghe Katatonia thấy đời điên và đen tối hơn tí.

Katatonia vẫn có một cái Atmosphere rất riêng.Ko lãng đãng như Anatheme,nhưng nặng nề và dark hơn.Thứ âm nhạc của Katatonia cá tính hơn,mờ mịt u ám hơn và cũng riêng tư hơn.Mỗi bài hát là một góc tối tâm hồn của họ cũng như của người nghe,đòi hỏi ta phải khai phá kĩ càng và sâu hơn.Bởi thế,Katatonia khó đến với người nghe bằng Anathema.

Katatonia luôn có điểm mạnh là vocal của Jonas,ko bộc lộ nhiều cảm xúc,đôi lúc trơ lắm,nhưng lại ám ảnh và ngấm lâu.Tôi vẫn ko hiểu tại sao lại thế.Tôi thích cái giọng ca đó vô cùng.Depressed và dark một cách tột độ.

Âm nhạc của họ đôi lúc ồn ào một cách khó chịu,luôn dày đặt âm thanh từ bass cho đến treble,nó ko cho ta ngơi nghỉ.Như cuộc đời,ko đơn giản mà luôn chằng chịt những thứ âm thanh hỗn loạn.

Always closing down myself
Lower sights and never see
Worlds of noise and worlds of night

Họ khép mình với tâm tư.Nếu ta xem phỏng vấn với Jonas,ta thấy anh là một con người trầm,ít nói,luôn dấu mặt trong bóng tối.Bởi thế,những lời ca đôi lúc thật sự khủng khiếp.Sâu thẳm và ấn tuợng.

will the street lights reflect me well enough
am I transparent when I am clean
will the darkness around me be so strong
that there is no way I can be seen

I live all for this thing
that I heard someone sing
when you have noone
noone can hurt you

there's a hole in the wall,
torn up anew
one dead eye,
the colour of you

looked out the window twice,
just to be sure
that noone was standing
outside the door
but it's just as calm
as it was before
they're all gone now,
not there anymore

loneliness is a disease

Discouraged television sleep
Not awake until it's dark

Ca từ của họ thật mạnh mẽ,ko tô điểm như Anathema nhưng họ rất có chất trong từng lời ca câu chữ.Đơn giản như ngập tràng đau khổ,điên loạn và gần gũi với chúng ta hơn bao giờ hết.Ca từ họ cũng ít nhắc đến rạch,cắt hay tự tử như bao nhiêu band Doom hay Black sử dụng,họ dùng hình ảnh thực và động để diễn tả nó.Điều đó giúp họ ko trở nên sáo rỗng và giả tạo như vô vàn band nhạc khác.

Nghe xong Katatonia,bạn sẽ hỏi liệu bạn có dứt bỏ được nó ko.

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009

Lảm nhảm 9:45 pm

Tối ngồi một mình và buồn bên cái PC vô tri vô giác.Nguyên một buổi sáng viết cái Samaria đâm cũng hơi ỏai,chiều đi chơi nắng nôi nhứt đầu.Giờ,nghe Worry About You của Ivy mà nhẹ cả người.



Giọng hát hay quá,mỗi lần nghe Ivy là tâm trí lại cuốn về những hòai niệm quá khứ.Nghe Ivy như đang lãng vãng giữa những đám mây.Tâm trí cuốn đi đâu mất.

There's a place i dream about
Where the Sun never goes out.

Kim Ki Duk's Samaria


Samaria là một bộ phim khó chịu,đầy bạo lực,dục tính.Phim chia làm 3 phần : “Vasumitra”, “Samaria” and “Sonata”,kể lại câu chuyện của 3 người :Yeo Jin, Jae Young và bố của Yeo Jin.

2 cô gái nữ sinh quyết định bán thân để đổi lấy tiền đi nc ngoài.Một cô đứng canh cớm,một cô phải thực hiện hành động đó.

Ngay từ những phút đầu,Jae Young đã kể cho cô bạn nghe về Vasumitra,một truyền thuyết :

"Người ta bảo,bất cứ ai quan hệ với cô ấy thì sau này sẽ trở thành một Phật tử rất sùng đạo" "Chuyện chăn gối thì liên quan gì đến Phật giáo ?" "Có thể điều đó đã gợi lên một chút tình mẫu tử.Đàn ông người nào cũng là trẻ con khi làm tình."

Cô bắt Yeo Jin phải gọi cô bằng Vasumitra,chương đầu của bộ phim.Jea Young bị ám ảnh vào tình dục,về quyền năng của cô gái Vasumitra trong truyền thuyết.Việc ám ảnh đó dẫn theo một số hệ quả khó lường,cũng như dẫn đến bi kịch của phim.

Tình bạn giữa hai người rất gắn bó.Hai người tắm chung với nhau,như gột rữa tội lỗi và tẩu uế linh hồn non nớt.Tiền càng ngày càng nhiều,nhưng sự dằn vặt trong tâm của hai người ngày càng lớn.Một sự gắn kết thiêng liêng,mà đỉnh điểm là nụ hôn của hai người trong phòng tắm.Đó là tình bạn.

Rồi cũng đến ngày Cảnh sát phát hiện,Jae Young nhảy lầu,với một nụ cười,đau đáu và khó hiểu.Yeo Jin cõng cô đến bệnh viện,nơi cô yêu cầu gặp lại người mà cô thấy yêu trong những người đàn ông làm tình với cô.Yeo Jin đến gặp ông ấy,khi mà cô phải đánh đổi cái trinh của mình để người đàn ông vô ơn xấu xa đó đến gặp Jea Young,nhưng đã quá muộn.Ở đây,ta thấy sự khốn nạn của cuộc đời.

Đến nơi,Jae Young đã chết.Với một nụ cười trên mặt.Nụ cười như bán bổ cả thế giới,cười nhạo lấy sự xấu xa và bỉ ổi của cuộc đời này.

"Jea Young.Đừng cười nữa.Có cái gì mà bạn cười hoài vậy ?"


Đến chương tiếp theo,"Samaria".Yeo Jin quyết định ăn nằm và trả tiền lại với những người đàn ông đã từng chăn gối với Jea Young.Điên loạn.Đó là cách Yeo Jin trút bỏ dc sự gắn kết giữa Jea Young,cũng như trút bỏ dc cái nỗi ám ảnh suốt đời trong tâm cô.

Ở đây,ta thấy dc sự suy đồi đạo đức của xã hội.Những người đàn ông giàu có,gia đình đầy đủ, ăn nằm với trẻ dưới vị thành niên mà ko thấy xấu hổ,họ làm thế để lấp đầy cái khoản trống bên trong con người họ.Những linh hồn trống rỗng.Đó là cách mà KKD đã dùng để lên án cái xã hội của Hàn Quốc.Nó chỉ đào tạo nên những thứ giả dối.Đó là lí do mà Yeo Jin cười khẩy khi chăn gối với một người đàn ông.

Chuyện gì đến cũng sẽ đến.Cha của Yeo Jin,với sự ám ảnh sẽ mất con gái.Ông đang khám nghiệm hiện trường một cô gái chết,máu đỏ loan lổ,nhìn qua bên kia đường,ông thấy con gái mình trong phòng với một người đàn ông.Ông nhìn lại cái xác cô gái đẫm máu.Hai tấm cửa kính ngăn cách hai thế hệ.Hai tấm cửa kính ngăn cách cái thực tế và cái sự ám ảnh bên trong tâm người bố.Vả lại,người bố nào mà chả thương con.Tình cha con xuất hiện bên trong phim.Và nó là động lực khiến ông bố hành động sau này.

Ông lái xe chặn đường người đàn ông khi nãy còn đang ôm ấp con gái mình.Đánh mắng và tát lấy hắn.Mọi chuyện càng ngày càng tồi tệ,và dc KKD đẩy tình tiết lên đến cùng.

Ông bố quyết định ngăn cản bất cứ người đàn ông nào muốn quan hệ với con ông.Ta thấy sự đáng sợ trong tâm hồn mỗi con người,cũng như sự điên dại khi mà một người bố thấy mất con.Yeo Jin và bố cũng rất gắn kết với nhau.Một sự gắn kết thiêng liêng.Tình cha-con.

Rồi ông vào nhà một người đàn ông khác,trc bữa cơm gia đình.

"Thứ đàn ông thô bỉ.Mày ngủ với một đứa con gái còn nhỏ tuổi hơn cả con mày.Đến chó nó cũng còn ko làm thế. Những tên khốn như mày làm thế giới này điên đảo."

Như ta thấy,thoại trong phim rất ít,nhưng câu nào thì chắc câu đó.Chỉ riêng một vài câu thoại trên đã cho ta thấy sự suy đồi đạo đức nghiêm trọng trong xã hội,cũng như sự điên dại của người bố và tình cha-con sâu nặng.

Người đàn ông đó ko chịu dc.Ông ta nhảy lầu tự vẫn.

Mọi chuyện ngày càng nặng nề.Đỉnh điểm là khi ông giết chết một người đàn ông khác trong WC công cộng.Một người cảnh sát mà ra tay giết người.Tay ông nhúng đầy máu tươi.

Sau đó,ông tắm để gột rửa tội lỗi và tẩy uế linh hồn của một người bố.

Chương ba "Sonata",nhẹ nhàng,du dương.Ông dẫn con về quê chơi,xa lánh khung cảnh thành phố.Ông muốn dạy con lái xe trc khi đưa tay vào tròng.Ở đây,ta thấy có 2 cái kết,một cái khi mà ông giết và chôn Jeo Yin,có thể người cha muốn gột rữa mãi mãi tội lỗi của cô con gái,ông muốn giết cô và xóa bỏ cô mãi mãi ra khỏi cuộc đời này.

Kết thúc thứ hai,Jeo Yin lái xe đuổi theo người cha (đã bị bắt).Nhưng cô bị kẹt,kẹt mãi mãi trên vũng lầy của cuộc đời này mà ko có bố.Đó là một cách gián tiếp và mang tính biểu tượng rằng :cô phải đối đầu với cuộc đời đau thương một mình mà ko có bố,cũng như rằng chính tay bố cô giết và chôn cô vậy.

Hai kết thúc đều gắn bó với nhau.

Cảnh cuối là một cảnh buồn và trầm.Nó gợi cho ta nhiều suy nghĩ về đường đời đầy chông gai (những vũng lầy),con đường và sự truy đuổi dường như là một ẩn dụ cho việc tìm kiếm lấy hạnh phúc và thành công trên đường đời.Một kết thúc hụt hẫng.Đó là cách mà KKD sử dụng để chúng ta suy nghĩ.

Gồm 3 chương,Samaria là một bộ phim khó nhằn với phần lớn người xem.Bộ phim khám phá thế giới nội tâm của từng con người,khám phá lấy bản chất tội lỗi,sự vô đạo đức,sự ám ảnh tội ác và nhục vọng và sự trống rỗng giữa thời hiện đại cũng như tình bạn-tình cha con sâu đậm.Bộ phim cũng thể hiện cách nhìn của giới trẻ trc cuộc đời hiện nay.Sự tiến thoái lưỡng nan trong tâm hồn mỗi con người cũng là một động lực thúc đẩy tội ác.

Kim Ki Duk,với con mắt nhìn đời tinh nhuệ,ông đã tạo ra một bộ phim tuyệt vời,đầy rẫy biểu tượng ẩn dấu trc những hành động bạo lực và trông có vẻ vô nghĩa.Phim tạo ấn tượng khó quên cho người xem,nặng nề và gai góc.

Black , Skid and Alice ......

Nghe Black Sabbath,đã biết là một band nhạc thuộc dạng ông tổ của Metal và có lẽ là người gầy dựng Doom Metal vào thế giới âm nhạc.

Nghe tiếng mưa rơi sấm chớp rồi tiếng chuông đều đặn đầu track Black Sabbath trong album cùng tên mà tê cả người,cho đến khi tiếng guitar nhịp nhàng nhả từng tiếng hay giọng ca rùng mình ai óan của Ozzy vang lên.Tiếng hát cũng nhả từng câu một mang nặng một bầu không khí khô khốc.Yếu tố Doom vất vưởng đâu đây.

Tiếng riff của Black Sabbath nghe tê và phê hơn trong Album Paranoid.Cái không khí u ám đè nặng hơn trong Album này,với những Iron Man,Paranoid,War Pigs hay Electric Funeral....

Phải nói Black Sabbath mang lại một cảm giác rất lạ.Heavy Metal thì rõ ràng có đấy,nhưng những tiếng riff ma quái,nhanh gọn và chắc nịch hay vocal sắc lịm khiến ta nghe Black Sabbath và cảm thấy một cái gì đó rất lạ trong đầu.Một cảm giác ma quái thê lương và chết chóc đè nặng trong người.

Nghe Black Sabbath chỉ mới mấy track (trong 2 Albums đầu) vì đang chán nản và cần một thứ gì đó mới.

Oh no, no, please God help me!

Rồi tìm đến Skid Row.Chưa nghe nhiều nên cũng chỉ thích mỗi vài bài trong cái Album đầu tiên của tụi này.Đầu tiên là 18 & Life.Thích lắm,từ tiếng guitar cho đến tiếng bass và trống.Thích nhất là vocal của Bach.Nghe bất cần nhưng cũng đầy tình cảm.Dữ dội trong Big Guns với đọan solo ngắn ngủi.

18 & Life you got it

18 & Life you know


Sao cùng là Alice In Chains.Dữ dội và nhớp nhúa có thừa.Dằn vặt và đau đớn cũng tràn đầy.Heavy Metal trộn lẫn chất Grunge khiến Alice In Chains vừa nặng nề vừa đè nén.Tiếng bass và trống đầy uy lực.Tiếng guitar ngắn ngủi,thô ráp nhưng vừa đủ để bạn đắm chìm vào bài hát.Vocal nhừa nhựa,dằn vặt.

Down in the Hole and I don't know if i can be saved.

Tất cả chỉ là cảm nghĩ sơ sơ khi nghe sơ sơ.

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2009

Empyrium


Lâu lắm rồi chưa nghe Empyrium,vì cái thứ âm nhạc dark và đẹp đó chỉ có thể đến với chúng ta khi tâm hồn đang thổn thức.

Hồi mới nghe Empyrium,tôi chết liệm từ những giai điệu đầu tiên của Moonromanticism trong A Wintersunset....Hồi đó tôi tôn sùng Album này,vì tại sao có thể có một thứ âm nhạc đẹp đẽ đến thế.Tiếng guitar và tiếng hát trong Under Dreamskies làm tôi day dứt mấy đêm liền,tiếng acoustic trong A Gentle Grieving Farewell Kiss như một kết thúc đẹp cho một khỏang lặng trong đời lắng nghe A Wintersunset....

Where at Night the Wood Grouse Plays là một Album tràn ngập Acoustic.Buồn lắm.Cái buồn man mát,nhẹ nhàng như thấm dần qua trái tim và da thịt.Ngồi giữa đêm bạt ngàn ánh sao,đắm chìm trong những tiếng acoustic đầy thổn thức và nhói đau của Where at Night the Wood Grouse Plays,bạn sẽ có một cảm giác không tưởng.

Đối với tôi,Empyrium là một band nhạc Dark Folk Metal với cái theme buồn bã của Doom Metal,một band nhạc tuyệt vời trong những ngày u ám của đời.



Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

Night Is The New Day


Night Is The New Day,ngay từ cái tên nghe đã ko hạp đối với một band Depressive Rock như Katatonia,cái tên nghe 'thị trường' quá.Ngay cả cái cover cũng vậy.Nó ko có cái vẻ đẹp một cách nghệ thuật và buồn u ám như những Album cũ.

Nhạc nhẽo trong Album này nó nhẹ nhàng bay bổng hơn tí so với những Album trc.Âm thanh ko dày đặc về trống -một cách ồn ào -như Last Fair Deal Gone Down,tiếng drums,bass và guitar ko hòa quyện vào nhau đặc sệt và depressed như Viva Emptiness hay The Great Cold Distance,ko có cái atmosphere buồn bã đưa đám như Discouraged Ones,hay u ám đen tối như Tonigh's Decision.

Night Is The New Day có tầng lớp âm thanh ko nặng nề và dày đặc như cũ.Katatonia đã trình bày một Album phải nói là mainstream và dễ nghe hơn rất nhiều.Phiêu bạt trong Idle Blood (ca khúc mang âm hưởng Opeth-Damnation),bay bổng lãng mạn trong New Night,đắm chìm trong Nephiliem,tiếng key cũng vất vưởng đâu đây ,tất cả đều đẹp hơn.

Lyrics dài dòng hơn một tí.Vẫn hay lắm đấy,vẫn mang một cái theme 'Depressive Rock'đen tối .Khi đọc xong ta vẫn thấy đâu đó những hình ảnh khá ấn tượng.Nhưng,so với lyrics của những Album thì nó 'đẹp' quá,bóng bẩy quá,và ko điên bằng.

Giọng hát của Jonas vẫn còn đó,nay còn dc phụ họa thêm bởi một vocal khác cũng khá ấn tượng là Krister Linder với Departer theo tôi là một trong những track đẹp và ấn tượng nhất trong Album.Một kết thúc hòan hảo cho một Album chưa thật sự là hòan hảo của Katatonia.Departer thật sự làm tôi rung sợ.

Đó chỉ là những cảm nghĩ nhất thời khi nghe bâng quơ lấy bản leaked của Night Is The New Day.Với tôi,đây là một Album có thể nói là đáng để nghe trong năm.Tuy ko xuất sắc bằng những cái cũ,hay là có lẽ tại tôi kì vọng nhiều quá.

How cold is the Sun ?